Về quê Nội lần này khác mọi lần, mọi năm…

(đọc tiếp…)

Đôi khi chỉ gắn bó với nhau đôi ba năm, mà lại thắm thiết…

(đọc tiếp…)

Chiều nay qua thăm hai nhóc…

(đọc tiếp…)

Vậy là Tết sắp đến…

(đọc tiếp…)

Cuối cùng thì cũng gặp lại nhau,

(đọc tiếp…)

Hẹn hò rồi lại hò hẹn…

(đọc tiếp…)

-Thích Thông Nhã-

Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.

(đọc tiếp…)

Một tháng nữa,

Là Tết.

(đọc tiếp…)

Đoàn tàu rời sân ga,

(đọc tiếp…)

Trông – chờ, từ nhiều ngày trước…

(đọc tiếp…)

Mình thương người ta vì người ta dễ mến…

(đọc tiếp…)

 

Source: Internet

 Photobucket


Sleep as much as you can ….

(đọc tiếp…)

Lâu, lâu, lâu, lâu, đã lâu lắm rồi mới nghe lại giọng nói đó…

(đọc tiếp…)

Đón mình tại Hà Nội là một anh chàng dễ thương, đẹp trai… Chịu thương, chịu khó xách vali, chịu khó chịu thương chở mình đi khắp các nẻo đường… :)

Đón mình ở nhà, ngoài Bà, Cậu Hải, Mợ Hường là hai anh chàng cũng đẹp trai không kém, lại đáng yêu vô cùng…

(đọc tiếp…)

Ngồi xem lại mấy tấm hình mình đã có…

(đọc tiếp…)

Lâu lâu mình lại về ngôi nhà này…

(đọc tiếp…)

Photobucket

Buổi trưa ở nhà bà Tý…

 

(đọc tiếp…)

Source: Internet

Om Mani Padme Hum là một câu thần chú tiếng Phạn, được xem là thần chú cầu Quán Thế Âm Bồ Tát (Avalokiteshvara) và là thần chú quan trọng và lâu đời nhất của Phật giáo Tây Tạng. Nó còn được mệnh danh là “Lục Tự Đại Minh Chân Ngôn” tức là “Chân ngôn sáng rõ bao gồm sáu chữ”.

(đọc tiếp…)

Photobucket

Mẹ và em bé 2 tháng tuổi

(đọc tiếp…)

Photobucket

Mưu sinh – cuộc đời đêm

(đọc tiếp…)

Trang sau »